Tháng Ba, hai đứa có nhận nuôi một em cún, đặt tên là Bo Bo, 03 tháng tuổi, lông trắng, đen, có ít đốm vàng vàng xinh xinh ở chân. Câu chuyện dạy cún từ đây bắt đầu.

Trước khi quyết định nuôi cún, hai đứa đã bàn với nhau sẽ xưng là Ba và Mẹ với Bo Bo, phân vai trò, áp dụng cách dạy con của ông bà ngày xưa, một người đóng vai hiền, một người đóng vai ác. Ban đầu cả hai đều nghĩ chắc Anh chìu Bo lắm, còn tôi sẽ là cái đứa đánh cún vun vút.

Ngày thứ nhất. Bo đến nhà, lạ chỗ, không sủa một tiếng, không đi tới đi lui nhiều, tôi còn hỏi anh “Anh, có con cún nào bị câm không anh, í là không sủa được í”. Anh gõ đầu cái cốc “Bậy, làm sao có chuyện đó được”. Qua gần một ngày, sáng hôm sau thức dậy, tôi được tặng cho 02 tè và 01 poop. Bo đã bắt đầu rên ư ư khi bị ngủ một mình.

Ngày thứ hai. Chế độ dạy dỗ bắt đầu với chiến dịch Nhốt Bo trong nhà tắm để set up thói quen đi vệ sinh đúng chỗ. Nguyên một ngày hôm đó, rất là thương, tôi thấy Bo Bo người nhỏ xíu, ốm như con mèo mướp, cào qua cào lại cái hàng rào chắn trước cửa nhà tắm, rên ti ti, có lúc lại la lên đồm độp (lúc này tôi đã hoàn toàn chấm dứt cái suy nghĩ cu Bo không sủa được), có lúc lại như thút thít em bé. Nhìn nó mà muốn khóc. Đến chiều thì anh thả ra, như cả một khoảng trời rộng mở phía trước, cu Bo chạy cuống cuồng từ trong ra ngoài bếp, xong thả người cái phịch lên cái đệm mềm ngon lành. Từ cái giây phút nhìn đôi mắt vui sướng ngời ngời ấy, lòng tôi đã chính thức tan chảy.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi đối xử với Bo như một đứa con nít chính hiệu. Cảm thấy tình thương trong lòng mình ngày càng lớn, theo từng cái nhún chân vòng kiềng của nó, theo cái sống lưng ốm trơ xương, cái miệng nhỏ xíu thơm thơm là lạ. Một ngày tôi đang làm bếp, anh có chụp tấm hình, Bo nửa ngồi nửa đứng kế ngay sau lưng, mặt nhìn thẳng lên trên, dáng đứng vừa giống đang thân thiết, vừa giống đang bảo vệ. Tôi coi đi coi lại tấm hình không chán, rồi chạy lại rờ rờ mặt Bo, rờ vào hai cái vết bị áp-xe trước đó của Bo, không khỏi ôm nó vào lòng, vỗ vỗ đầu “Bo Bo mau lớn bảo vệ Ba mẹ… và em bé tương lai”.

Tôi nói câu này một cách vô thức, cho đến khi nhìn lên thấy gặp mắt anh. Mới giật mình, vừa nãy mình có nói gì đến em bé ấy nhỉ. Tình cảm dành cho một con cún đã khiến cảm giác “gia đình” trong tôi, trong cả hai đứa lớn lên rất rất nhiều.

Thêm nữa, một cách tình cờ, việc nuôi cún Bo đã khiến hai đứa nhận ra một góc khác trong mỗi người. Hóa ra anh không phải luôn thương chìu nâng niu Bo, tôi không phải người có thể xuống tay quýnh vào cái mông giờ đã tròn tròn của nó. Mà NGƯỢC LẠI.

Anh cứng rắn, nghiêm nghị. Luôn là người khiến cún Bo phải cụp đuôi rên rên be bé và đi thẳng vào nệm của mình như một nơi trú ẩn sau mỗi lần bị phạt. Cũng là người khiến Bo phải vừa sợ vừa thương, gọi là chạy qua, nhưng ánh mắt có chứa ít hoang mang. Và anh cũng là người mà khi Bo bị bao vây bởi một đàn chó lạ, chỉ cần anh ẳm Bo lên để trên ghế, là Bo không còn sợ sệt nữa, quay về phía anh để tìm sự an toàn.

Bo hiện giờ theo Mẹ nhiều lắm. Chỉ cần đang làm việc đi ra là thấy nó sau lưng, lại gần liếm chân. Đi đâu vắng một ngày là về đuôi quẫy đồm độp, mắt ngân ngấn nước, tim phập phồng vì nhớ, hoặc như trách đi đâu mà một ngày không thăm Bo một chút. Buổi trưa cuối tuần tôi với Bo có thói quen chơi trò chơi với nhau, chọc cho Bo mệt đừ với mấy con gấu bông nhào lên nhào xuống, rồi trải chiếu nằm coi phim, Bo lúc đó tha hồ nằm ngủ trên tay mình (chảy nước miếng tè le). Ánh mắt nó nhìn tôi lúc nào cũng nũng nịu và đầy yêu thương.

Đó là khi chúng tôi nhận ra sự khác biệt giữa hai vai trò, và một góc rất khác của hai tâm hồn mà trước giờ mải yêu nhau, mải lo chuyện đại sự, gia đình hai người, và công việc đã quên bẵng không nhận ra. Trong công cuộc chăm cún Bo, hai đứa đã trưởng thành thêm một tí, trong cách suy nghĩ, nhận định và tình cảm.

Một người phụ nữ không thể tự mình xây dựng nên một gia đình. Nếu có, thì trước mặt báo chí dư luận, gia đình đó cũng hạnh phúc, nhưng sự KHÔNG TRỌN VẸN đằng sau đó, ít ai hiểu được, trừ người trong cuộc. Dẹp qua một bên những thứ liên quan đến tình cảm, sinh lý. Không có người đàn ông, những việc nặng nhọc trong gia đình lấy ai gánh vác, dù chỉ là thay cái bóng đèn, gọi người sửa cái nhà tắm, tìm nơi đóng cái kệ, chọn tìm mua dàn loa, ti vi, tủ lạnh, máy tính, máy in. Những quyết định trong nhà không có ai để cùng chia sẻ bàn luận và giúp mình vững tin. Không có người đàn ông nghĩa là ngôi nhà vắng đi cái trụ to, mái nhà dù tềnh toàng hay to lớn cũng chỉ là mái nhà, mãi mãi không thể nào trụ vững theo thời gian nếu không có sự cứng cáp của cây trụ. Và cũng, nếu không có người đàn ông, thì phụ nữ khó lòng nuôi dạy con cái cho nên người, nhất là những năm tháng đầu đời.

Vì phụ nữ thường xót con, không thể dùng đòn roi hay những hình phạt nghiêm khắc để rèn con mình vào khung kỷ luật. Tôi nhớ hồi bé có coi phim “Tiếng tơ đồng” nói về một ma-sơ lãng mạn, thích hát ca. Một ngày nọ cô được khuyên rời tu viện sống cuộc đời tự do như gió ngàn, rồi cô tìm được việc làm bảo mẫu trong một nhà quý tộc nọ. Ông chủ góa vợ một mình dạy bảo cả bầy con, loi nhoi lóc nhóc giở đủ thứ trò. Cái duy nhất mà tụi nhỏ nể và sợ chính là Kỷ luật quân đội ông mang từ chỗ làm về nhà, ngoan thì thưởng, hư thì phạt, rạch ròi bố con, anh chị, chưa tới tuổi là chưa được yêu. Cô gái xuất hiện mang theo một tâm hồn tươi mới, cách dạy trẻ vừa mềm mỏng vừa rõ ràng, khiến bọn chúng chết mê lúc nào không hay… Câu chuyện đó đã in sâu vào trí nhớ của tôi. Khi nhỏ, tôi thường liên tưởng Cha mình với người quý tộc trong phim và lấy đó làm phẫn nộ.

Vì sao lại khó khăn cứng nhắc như vậy, vì sao lại không thương mình không chìu mình… Nhưng giờ tôi đã hiểu làm một người Cha thật sự khó. Không dễ chịu gì để đánh đòn đứa con của mình, hoặc chí ít là con vật mình thương, nhưng để dạy dỗ được, người Cha đã không nề hà việc mình bị đứa nhỏ đó “hận trong lòng” ít nhiều. Và để dạy dỗ được, người Cha đã phải chờ đợi hai mươi mấy năm tới ngày đứa nhỏ hôm nào nhận ra tình thương và vì sao Cha đã cho roi cho vọt nó khi xưa.

Bởi vậy làm gì thì làm, tôi vẫn tin gia đình cần có một người đàn ông. Có lần café, cô bạn đỏng đảnh một thời của mình huyên hoang chiến tích cua giai, và thẳng thừng phán rằng “Tao, tao đếch cần thằng nào. Tự mình tao chuyện gì cũng có thể làm được”. Vài năm không gặp được tin cô lấy chồng , sau một thời gian chọn lựa gắt gao. Vài tháng sau lại nghe cô chia tay rồi, vì mắng chồng dữ quá, lại chẳng thiết tha chuyện con cái, còn tuyên bố “Vì dáng đẹp nên em không sinh con!”. Tôi nghĩ mỗi người có một lựa chọn, lựa chọn quyết định tương lai. Có thể cô có lý do gì khác mà người ngoài không thấu được, cũng có thể chẳng có lý do gì quan trọng. Nhưng đối với tôi, một khi đã chọn lựa, thì phải có trách nhiệm với chính bản thân mình và với người bạn đời. Trên đời này có biết bao nhiêu người đang hàng ngày hàng giờ trông ngóng một tình yêu, có những người vợ mất chồng ôm gối khóc mỗi đêm, có những đứa con thiếu vắng một nơi trú yên bình bên bờ vai cha. Có rất nhiều. Thì cái mình đang nắm trong tay phải được gọi là hạnh phúc và may mắn. Mà hạnh phúc thì phải được giữ gìn, quý trọng. Và cuối cùng, mỗi người phụ nữ sẽ cần một người đàn ông bên mình.

Vì tình yêu và đam mê có thể không là mãi mãi.
Nhưng sự yên bình, ấm áp của một gia đình là thứ trường tồn.
Và, ngôi nhà thật sự, luôn cần có một người đàn ông.

[justified_image_grid]